“Tao đi mấy ngày. Tiền nhà tháng này trên bàn. Thức ăn tao nấu sẵn trong tủ lạnh. Chị tao gọi cứ trả lời như mọi khi. Nhé.”

Cô chần chừ giây lát rồi nhấn phím gởi tin nhắn cho nhỏ bạn cùng phòng. Nhắn vậy thôi, chứ cô biết Uyên đọc xong cũng chẳng thèm nhíu mày hay ngạc nhiên. Thậm chí còn không cần đến cái sms thông báo ngớ ngẩn và thừa thãi này làm gì, vì chiều nay khi tan giờ làm, sau một hồi loay hoay với cái ổ khóa gỉ sét để vào phòng, Uyên sẽ biết ngay là cô đi vắng khỏi Sài Gòn mấy hôm. Cái balo nhét sẵn hai bộ quần áo, vài thứ đồ linh tinh nhưng đủ đầy cho một chuyến đi lúc nào cũng nằm sẵn sàng bên cửa sẽ biến mất. Tủ lạnh ú nụ thức ăn. Và trên bàn là lọ hoa rực rỡ.

Lần nào cũng vậy.

Chỉ trừ cái lần đầu tiên, cô đi mà không nhắn lại gì, Uyên đã hốt hoảng và lo sợ suốt mấy ngày liền khi không cách nào liên lạc được. Mỗi chuyến đi cô đều khóa máy. Khi trở về cô đã ngạc nhiên biết bao khi thấy lọ hoa trên bàn đã tàn nhưng chẳng ai vứt đi, thức ăn trong tủ lạnh vẫn đầy nhóc có vẻ chẳng hề được rớ tới. Mở điện thoại thì tràn đầy hộp thư là tin nhắn của Uyên. Chỉ của mỗi Uyên. Cô thấy mình có lỗi. Thế nên từ đó về sau, cứ hễ đi đâu là cô đều nhắn tin thông báo, nội dung cũng chẳng có gì thay đổi sau cả năm trời, người nhận cũng đã chẳng còn xúc động vì cái tin thừa thãi đó nữa, nhưng cô thấy bình yên khi biết rằng vẫn còn ai đó đợi cô ở Sài Gòn. Để còn có cái gì đó níu chân mà quay trở lại.

Thường, khi lọ hoa không còn có thể nở bung hơn được nữa, sáng Uyên vừa đem bỏ thì chiều về đã thấy cô nằm trên sàn đọc sách, nồi cơm đang cắm điện, trên bếp là ê hề thức ăn. Uyên sẽ không ngần ngại nhăn nhó rồi bắn cho cô tràng liên thanh kể về những gì xảy ra ở nhà. Con chó của nhà trên tầng hai bị lạc mất, Sài Gòn mưa hai trận lớn lắm, anh chủ nhà có ghé qua hỏi thăm, có thấy giàn bông giấy nở bung không, …, “chị mày có gọi.”

“Vẫn như mọi khi?”

“Ừ, tao nói mày ở nhà viết, nên khóa máy. Gọi lại cho bả đi.”

“Không cần đâu. Để mai qua nhà nấu cho bả bữa cơm. Người đâu mà cứ ăn ngoài quán miết.”

Nói vậy, chứ cô mới là cái đứa suốt ngày cơm hàng cháo chợ. Chỉ duy nhất buổi chiều tối cô thường nấu cơm vì Uyên thích vậy. Kể cũng lạ. Hai đứa con gái sống cùng phòng, chẳng giống gì nhau ngoài giới tính và năm sinh, vậy mà một năm rồi, chưa hề xảy ra xích mích. Có lẽ cũng vì khác nhau xa quá, nên chẳng thể can thiệp gì vào cuộc sống của nhau, ngoài việc chia nhau căn phòng nhỏ tí hin có cái ổ khóa gỉ sét mà cả năm nay cứ định thay mới nhưng lại không bao giờ nhớ.

Cô rất hay quên.

Ký ức trong cô là từng mảng trắng đen rời rạc mà thảng hoặc trong một giây phút lơ là nào đó của tâm trí, bất thình lình nhảy xổ ra, vươn bàn tay gớm ghiếc cào xé tâm hồn cô. Nên thực lòng cô biết ơn Sài Gòn như biết ơn chiếc chìa khóa luôn giữ cho những ẩn ức trong lòng cô được khóa chặt trong chiếc hộp mang tên Quá Khứ. Lắm khi cô chỉ ước, giá như não mình cũng như não cá vàng, đã quên là quên hết, quên sạch, để mỗi ngày đều có thể thoải mái tung tăng. Nhưng vì cô không thể là cá, nên cô chỉ có thể cất giấu những ký ức không vui vào một góc riêng, để thỉnh thoảng trong những chuyến đi của mình, lại lôi ra ngắm nghía.

Công việc viết lách tự do cho cô khá nhiều thời gian để làm những gì mình muốn. Đọc một cuốn sách hay ở một quán café nào đó vào sáng thứ Hai khi dân tình vẫn đang bận bịu trong những buổi họp giao ban, lang thang chợ hoa tự tặng mình một bó panxe vào chiều thứ Sáu, khi các công sở đang chộn rộn bàn kế hoạch cho ngày cuối tuần, hay thỉnh thoảng, cô sẽ xách balo đi đâu đó vài ngày.

Uyên vẫn thường hay hỏi “Mày đi làm gì đi suốt vậy?”

Hay là, “Sao mày không bao giờ kể về nơi mày đến?”

“Mày tự đi đi.”

Cô đã không viết về những chuyến đi của mình từ lâu lắm rồi, dù có đôi khi, cô nhận được lời đề nghị viết bài cho một blog du lịch nào đó. Cô không biết phải viết như thế nào, kể những gì, để cho người nghe người đọc có thể nhìn thấy vẻ đẹp của thân cây cháy khô bên đèo, hay cảm nhận được cú quật mạnh bất ngờ của gió lạnh khi vừa qua khỏi khúc quanh trên một ngọn núi. Và cả ánh mắt, cả nụ cười ấm áp của biết bao con người nơi cô đến.

Cô đã từng viết. Viết rồi xóa. Xóa rồi viết. Bao giờ cũng là cái cảm giác hụt hẫng khi không cách nào thả được trọn vẹn cảm xúc vào câu chữ. Nên cô chỉ còn biết cất giữ những câu chuyện cho riêng bản thân mình. Vậy mà, cứ sau mỗi một lần đi, cô lại thấy hoang hoải và hoang mang về con đường phía trước, về mục đích của chính mình. Cô chỉ nhìn thấy những gì đôi mắt muốn thấy, rồi tự huyễn hoặc rằng đó là tất cả cuộc đời dù rằng cô biết, có những thứ thấy vậy mà không phải vậy, mắt nhìn thấy đó, nhưng lại chẳng phải đó đâu.

Nhưng cô vẫn cứ tiếp tục mải miết đuổi theo những con đường để đến với những vùng đất xa xôi và lạ lẫm vô tình nhìn thấy tên ở đâu đó, hay chỉ là làng chài nhỏ xíu không tên mà cô lạc vào khi đang mê mải đuổi theo những nghĩ suy lúc nào cũng chực chờ cất cánh.

Viết một bình luận