Hầu như suốt những tháng năm sống giữa Sài Gòn, hiếm có ngày nào tôi không ghé ngang cái quán cafe nhỏ xíu ở con hẻm cũng nhỏ xíu trên con đường to đùng Phan Đình Phùng.

Tôi không là gì cả khi ngồi đây.

Con hẻm nhỏ đường Phan Đình Phùng lúc nào cũng đông đúc người xe nhốn nháo. Bà già vẫn đều đặn với những động tác quen thuộc, dứt khoát, nhanh chóng cho ra liên tục từng ly café một. Bà lúc nào cũng gọi tôi là “cô gái”, luôn ưu tiên cho tôi một “sữa đá đắng”, một trà đá ngay khi vừa thoáng thấy bóng dáng, bất kể lúc nào cũng có cả hàng dài các anh đang đợi tới lượt để uống ly café “vợt” của bà.

Hẻm mỗi lúc một đông khi người ta quẹo vào từ đường lớn để tránh kẹt xe ngoài ngã Tư Phú Nhuận. Bụi. Khói. Thứ nào cũng gây khó chịu, vậy mà cứ đều đặn ngày hai buổi, tôi lại chạy chiếc Cánh Én của mình đến, giành lấy chút vỉa hè, nghe bà già gọi “cô gái”, hút rột rột ly café sữa đá Sài Gòn rồi ngồi yên đó ngắm đường ngắm người.


Thiệt lạ là sau bao nhiêu năm, tôi vẫn chưa hề chán cái góc nhỏ tí hin ồn ào đó. Bà già thì cứ như đã già sẵn từ lúc nào. Cái đồng hồ cũ kỹ. Cái thùng nước sôi lúc nào cũng nghi ngút khói. Mấy cái vợt cũng ố màu café. Cứ như mọi thứ từ lúc sinh ra đã vậy, không lớn lên, chẳng già đi, cũng chưa hề có ngày trẻ ngày mới bao giờ.


Cái góc quán nhỏ xíu, sáng sớm tinh mơ phục vụ lớp khách già, ly café đen, ấm trà nóng, giở cái bánh quẩy trong bọc nilon ra nữa là xong bữa sáng. Trưa hơn xíu thì tới lớp khách trẻ hơn. Như tôi. Thức khuya nên dậy trễ. Đến uống ly café mà mắt nhắm mắt mở miệng ngáp ngắn ngáp dài. Mấy anh công sở thì ghé qua mua mang đi, đến văn phòng bấm vân tay chấm công rồi mới nhâm nhi bữa sáng. Chiều là của mấy thanh niên trẻ, sập tối của mấy bác xe ôm dừng chân tránh kẹt xe. Rồi tới khuya mịt mù lại đông đúc đám trẻ ngồi phì phèo điếu thuốc.


Cái góc quán nhỏ xíu, chứ tồn tại giữa lòng thành phố đến hơn 40 năm có lẻ. Có đứa bạn tôi, còn ghiền café ở đây từ những ngày nhỏ xíu. Nó kể hồi xưa ba nó đâu có cho uống café, nên là ghim, nên là mỗi lần đi mua về cho ba kiểu gì nó cũng uống bớt mấy hớp, rồi về nhà thề thốt tại con đi bị vấp nên đổ. Ba nó biết hết đều chỉ tủm tỉm cười. Có ly café bị đổ nào mà đều rí mười lần như chục xuống cùng một mức, lại còn có dấu môi trẻ con in hằn trên miệng ly.

 


Tôi ngồi đó, ly café đặt trước mặt đã tan hết đá từ lúc nào. Tôi ngước mắt nhìn lên. Bên phải tôi là hai bác lớn tuổi đang hí húi bấm bấm trên chiếc điện thoại mới. “Con gái mới mua cho, mà khó xài quá chừng.” Bên trái tôi, một anh tóc dài đang tỉ mẩn gỡ hết mấy lá hành trong ổ bánh mì cho cô bạn gái. Hẳn cô gái đó hạnh phúc lắm khi có anh bạn trai hiểu mình như vậy. Chéo phía bên kia chỗ tôi ngồi là cô bán ổi, đang dừng nghỉ và uống ly café cho tỉnh táo. Bên kia nữa là tiệm tạp hóa, cái tiệm mà bạn tôi vẫn bảo có cô chủ tốt nhất quả đất, chỉ vì từ hồi nó còn nhỏ xíu vẫn thường xuyên cho nó mở hũ bốc cục xí muội mà không phải trả tiền. Đến tận bây giờ thói quen ăn xí muội miễn phí đó của nó vẫn còn.


Chẳng mấy chốc, cả hẻm nhỏ hợp thành cả thế giới trước mắt tôi. Mà tôi nghĩ, nếu một ngày phải rời xa thành phố, hẳn tôi sẽ tiếc nuối ghê lắm những thứ nhỏ nhặt này.

Viết một bình luận